Rác thải tại các khu căn hộ chung cư đang giải quyết ra sao ?

Mục tiêu giảm phát thải NDC của Việt Nam được đặt ở mức 8% với các điều kiện thông thường (đóng góp vô điều kiện) so với 25% với hỗ trợ quốc tế (đóng góp có điều kiện). Để có thể đạt được các mục tiêu này, vào tháng 10 năm 2016, Việt Nam đã ban hành Kế hoạch thực hiện Thỏa thuận Paris, trong đó đưa ra các bước cần thực hiện để đạt được mục tiêu giảm phát thải. Các thành phố là những người đóng góp chính cho khí thải GHG. Cơ quan Năng lượng Quốc tế ước tính rằng các khu vực đô thị hiện chiếm hơn 67% GHG toàn cầu liên quan đến năng lượng, dự kiến ​​sẽ tăng lên 74% vào năm 2030. Ước tính có tới 89% mức tăng carbon dioxide (CO2) từ sử dụng năng lượng sẽ đến từ các nước đang phát triển.

Cải thiện thiết kế đô thị và tính di động là rất quan trọng để giảm phát thải. Chỉ riêng đô thị hóa không làm tăng khí thải, mà là cách mọi người di chuyển về thành phố, sự phát triển của các thành phố và cách mọi người sử dụng năng lượng trong các khu vực đô thị. Những yếu tố này là những gì tạo ra sự khác biệt trong cách các thành phố gây ô nhiễm và góp phần vào sự thay đổi khí hậu. Cũng có mối tương quan chặt chẽ giữa khí thải GHG và chất thải rắn đô thị. Đô thị hóa nhanh chóng, cùng với sự gia tăng dân số, đã dẫn đến sự gia tăng phát sinh chất thải rắn đô thị lên 10% mỗi năm.

Hơn 80% chất thải rắn đô thị được thu gom được chôn trong các bãi rác không được kiểm soát. Các thành phố cũng là những người tiêu thụ năng lượng lớn, vào năm 2035, nhu cầu năng lượng sẽ cao hơn gấp đôi so với năm 2015. Các ngành năng lượng và chất thải lần lượt chiếm 52 và 7% lượng phát thải GHG quốc gia.

Những khó khăn khi sử lý tại căn hộ chung cư

Việt Nam đang đối mặt với một số thách thức trong việc đạt được các mục tiêu NDC. Tất cả các lựa chọn giảm thiểu đòi hỏi mức đầu tư cao, cùng với chi phí cho cơ sở hạ tầng và công nghệ giảm thiểu. Khoản tài trợ cần thiết để thực hiện các lựa chọn giảm thiểu và đạt được các mục tiêu giảm phát thải là 1,89 triệu đô la. Trên toàn quốc, chất thải rắn đô thị có hàm lượng hữu cơ cao (52-77 phần trăm), phần lớn từ chất thải thực phẩm, thải ra một lượng lớn khí mê-tan. Hàm lượng chất thải hữu cơ cao này dẫn đến việc xử lý chất thải rắn đô thị trong các bãi chôn lấp, chủ yếu là bãi thải mở hoặc thông qua việc ủ phân.

Khu vực nông thôn cũng thực hành đốt mở để quản lý chất thải. Khoảng 8-15% chất thải rắn đô thị (ví dụ như giấy, nhựa và kim loại) được tái chế. Tuy nhiên, các doanh nghiệp tái chế chủ yếu sử dụng các công nghệ lạc hậu có thể dẫn đến ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Mặc dù một số lượng đáng kể các chính sách và quy định tồn tại đối với chất thải rắn, nhưng không có một hệ thống pháp lý để thực thi tại các thành phố và tỉnh. Những thách thức của việc phối hợp giữa các cơ quan khác nhau thường dẫn đến sự cố truyền thông giữa chính quyền quốc gia, tỉnh và thành phố.

Rác thải căn hộ chung cư 1

Trong khu vực thành thị, các hộ gia đình và doanh nghiệp có nhu cầu năng lượng tăng nhanh nhất. Tiêu thụ điện kết hợp của khu vực hành chính và hộ gia đình, cùng với khu vực dịch vụ và thương mại chiếm khoảng 43% tổng mức tiêu thụ điện hàng năm hoặc khoảng 45.000 gigawatt giờ (Gwh). Điều này tương ứng với 25,7 triệu tấn khí thải CO2. Dịch vụ thương mại và thiết bị gia dụng được dự báo là ngành tăng trưởng nhanh nhất về nhu cầu năng lượng sử dụng cuối cùng. Báo cáo cập nhật hai năm đầu dự án tiêu thụ năng lượng của ngành giao thông sẽ tăng từ 14,4 triệu tấn dầu tương đương (MTOE) năm 2015 lên 19,5 và 31,8 MTOE vào năm 2020 và 2030, tương ứng với tốc độ tăng trưởng trung bình hàng năm là 5,4%.

Xem thêm dự án căn hộ chung cư nhất: https://dieppham.net/chi-tiet/du-an-can-ho-la-premier-quan-2-181.html

Nhiều thành phố của Việt Nam đã đặt mục tiêu cho giao thông công cộng tăng tỷ lệ phương thức lên 25-45% trong giai đoạn 2020-2030, trong khi hiện tại chỉ có một số ít hơn 10%, mặc dù điều này đang dần tăng lên. Các dự án năng lượng và hiệu quả tái tạo đòi hỏi mức đầu tư cao vào cơ sở hạ tầng, lập kế hoạch tài chính dài hạn và đủ nguồn lực để đảm bảo vận hành và bảo trì liên tục. Tuy nhiên, các dự án như vậy thường được coi là tài chính thường xuyên với thời gian cho vay ngắn hạn. Các cơ chế tài chính phù hợp và hiệu quả cùng với các sản phẩm tài chính, ví dụ như ưu đãi thuế, để hỗ trợ năng lượng tái tạo và thiết kế tòa nhà với hiệu quả năng lượng chưa có sẵn tại Việt Nam.

Kinh nghiệp được rút ra sau hàng loạt sử lý rác thải và khí tại căn hộ chung cư

Như đã nêu ở trên, các thành phố đóng góp phần lớn tổng lượng khí thải GHG và sẽ không giảm nếu không có thay đổi lớn. Chính phủ quốc gia cần đảm bảo việc thực hiện NDC cắt giảm tất cả các cấp quản trị, đặc biệt là ở cấp tỉnh và thành phố. Chính phủ Việt Nam cũng nên hợp tác chặt chẽ với các chính phủ địa phương, cung cấp khuôn khổ cho việc giảm GHG và duy trì nguồn tài trợ để phù hợp với những thách thức mà họ gặp phải. Bây giờ là lúc để thu hút các chính quyền địa phương và khu vực trong việc đưa ra các cam kết quốc gia và nuôi tham vọng trên toàn cầu.

Chính quyền thành phố mỗi nơi có một bộ khả năng và cơ hội chính trị duy nhất để giảm lượng khí thải. Giảm phát thải GHG đòi hỏi các cá nhân và tổ chức phải đưa ra lựa chọn mới về cách họ đầu tư, những gì họ mua, cách họ hành xử và những gì họ xây dựng. Giảm phát thải GHG tại các thành phố ở Việt Nam là một nỗ lực phức tạp. Hai lĩnh vực rất khác nhau đóng góp phần lớn lượng khí thải GHG đô thị: Sử dụng năng lượng trong các tòa nhà và giao thông, là chức năng của cả nguồn năng lượng và nhu cầu năng lượng; và quản lý chất thải.

Sự đóng góp tương đối của từng lĩnh vực có thể khác nhau đáng kể giữa các thành phố, trong khi các khoản đầu tư và hành động cần thiết cho việc giảm GHG khác nhau đáng kể giữa các ngành. Ví dụ, giảm phát thải GHG từ các hệ thống giao thông đòi hỏi đầu tư vốn công cộng và tư nhân vào giao thông công cộng. Ngược lại, việc giảm khí thải GHG từ sử dụng năng lượng trong các tòa nhà đòi hỏi hàng ngàn chủ sở hữu tòa nhà phải lắp đặt các thiết bị tiết kiệm năng lượng.

Rác thải căn hộ chung cư 2

Do tác động của biến đổi khí hậu, chính quyền tỉnh và thành phố đã ưu tiên đúng đắn cho việc thích ứng. Các hành động thích ứng khu vực đô thị với biến đổi khí hậu cũng có tác động giảm thiểu tích cực và ngược lại, mang lại lợi ích cho các thành phố. Các hành động mang lại cả lợi ích thích ứng và giảm thiểu nên được các thành phố ưu tiên và cơ hội cho các thành phố tiếp cận tài chính khí hậu để đầu tư vào các giải pháp carbon thấp cũng như tăng khả năng chống chịu khí hậu.

Các biện pháp giảm thiểu trong các lĩnh vực chất thải và năng lượng không chỉ nhắm mục tiêu giảm phát thải GHG mà còn được thúc đẩy bởi các lợi ích phát triển bền vững về môi trường, xã hội và bền vững của chúng. Cho rằng hơn 50% công dân của quốc gia sẽ sống ở các thành phố vào năm 2030, Việt Nam không thể đạt được các Mục tiêu Phát triển bền vững của Liên hợp quốc và Thỏa thuận Paris mà không thực hiện các khuyến nghị. Các nhà lãnh đạo thành phố trên cả nước phải có động lực để tạo ra các trung tâm đô thị bền vững cho các thế hệ tương lai. Với sự ủng hộ đúng đắn, các mục tiêu môi trường trong NDC, Điệp Phạm hy vọng tình hình sẽ được khắc phục sớm nhất hiện nay.

Tags: Căn hộ D1 Mension

Trả lời

error: Content is protected !!